Ảo giác đồng nhất ngoại vi: Khi não bộ chủ động tái tạo thực tại thị giác

Bs Ngô Hữu Thế
13.8.26
Last Updated

Bản chất của ảo giác đồng nhất ngoại vi

Trong nhãn khoa và khoa học thị giác, chúng ta thường mặc định rằng thị giác ngoại vi chỉ đơn thuần là sự suy giảm độ phân giải. Tuy nhiên, Ảo giác đồng nhất (Uniformity Illusion) thách thức quan điểm này. Khi một người cố định ánh nhìn vào trung tâm màn hình trong thời gian dài, các đặc tính của vùng trung tâm (màu sắc, hình dạng, chuyển động) dường như "lan tỏa" và thay thế hoàn toàn vùng ngoại vi, dù thực tế chúng khác biệt. Câu hỏi đặt ra là: Đây là một quá trình thụ động do não bộ lờ đi vùng ngoại vi, hay là một quá trình tái tạo chủ động?

Cơ chế sinh lý thần kinh của sự tái tạo thị giác

Bản chất của hiện tượng này nằm ở sự tương tác giữa thích nghi thị giácmáy dự đoán phân cấp (hierarchical prediction machine). Khi thị giác ngoại vi bị suy giảm độ nhạy do cố định ánh nhìn, não bộ đối mặt với sự không chắc chắn về thông tin đầu vào. Để tối ưu hóa hình ảnh nội tại, não bộ sử dụng thông tin có độ tin cậy cao hơn từ vùng trung tâm để "lấp đầy" (filling-in) vùng ngoại vi. Nghiên cứu này chứng minh rằng đây không phải là sự lơ là nhận thức, mà là một quá trình tái tạo chủ động, nơi các mô hình thần kinh tạo ra một cảm nhận thị giác thực thụ, thậm chí tồn tại dai dẳng ngay cả khi kích thích gốc đã bị loại bỏ – một hiện tượng được gọi là hiệu ứng dính (stickiness effect).

Dữ liệu thực nghiệm và bằng chứng về sự can thiệp nhận thức

Nghiên cứu thực hiện trên 17 người tham gia với các thử nghiệm về màu sắc và kích thước. Kết quả cho thấy sự can thiệp của ảo giác ngoại vi làm chậm đáng kể thời gian phản ứng và giảm độ chính xác khi người tham gia cố gắng nhận diện các kích thích vật lý thực tế sau đó.

Biến sốKết quả chính (BFincl)
Ảnh hưởng của loại thử nghiệm (Trial)1.831 x 10^6
Ảnh hưởng của loại kích thích (Stimulus)31,722
Tương tác Trial * Stimulus64,138

Phân tích chuyên sâu về tính phân cấp của thị giác

Kết quả nghiên cứu cho thấy sự khác biệt rõ rệt giữa các thử nghiệm có ảo giác và các thử nghiệm kiểm soát (fade-in). Việc người tham gia báo cáo thấy ảo giác có tương quan thuận với sự chậm trễ trong xử lý thông tin thực tế. Điều này gợi ý rằng quá trình tái tạo này diễn ra ở các tầng xử lý thị giác bậc cao, nơi tích hợp thông tin và tái tạo nhận thức đóng vai trò chủ đạo, thay vì chỉ ở vỏ não thị giác sơ cấp (V1, V2).

Sự tồn tại dai dẳng của ảo giác ngoại vi sau khi kích thích gốc biến mất là bằng chứng đanh thép cho thấy não bộ không chỉ là một bộ thu nhận thụ động, mà là một hệ thống chủ động xây dựng thực tại dựa trên các dự đoán nội tại.

Thông điệp lâm sàng cho thực hành nhãn khoa

  • Hiểu về sự không ổn định của thị giác ngoại vi: Bác sĩ cần nhận thức rằng thị giác ngoại vi của bệnh nhân có thể bị sai lệch do các cơ chế dự đoán của não bộ, đặc biệt trong các tình huống đòi hỏi sự tập trung cao độ vào một điểm cố định.
  • Cảnh giác với các ảo giác sau hiệu ứng: Các hiện tượng thị giác không giải thích được có thể là kết quả của sự "dính" (stickiness) từ các kích thích trước đó, không nhất thiết là bệnh lý tại võng mạc hay thần kinh thị giác.
  • Tư duy về sự tái tạo chủ động: Trong các bài kiểm tra thị trường hoặc đánh giá chức năng thị giác, cần lưu ý rằng sự thích nghi và các quá trình tái tạo chủ động có thể làm thay đổi kết quả chủ quan của bệnh nhân.

Tài liệu tham khảo:

Otten, M., Fitzmaurice, N., & Pinto, Y. (2026). Peripheral filling in causes illusory afterimages. Vision Research, 239, 108721. https://doi.org/10.1016/j.visres.2025.108721

(Tệp gốc: Peripheral-filling-in-causes-illusory-afterimages_2026_Vision-Research.pdf)

Xem thêm